Ngại quá nhưng mình không dùng blog này nữa :”> Đến một thời điểm nhất định, người ta cần thay đổi, tuy rất không-nỡ nên thỉnh thoảng vẫn quay đầu lại ngó nghiêng những thứ .cũ. này.
Author Archives:
23.10
thì cũng chả có gì..
1. Vì một lí do hay ho nào đó mà mình đã chọn đúng It’s kind of a funny story đọc trong giai đoạn này. Cứ như là viết về mình ấy, và lại còn rất dễ thương, trong một chừng mực quằn quại nào đó. Continue reading
Sò, chuột, và bạch tuộc.
nhỏ và xinh
cuối tháng 8
25.8
25 things about me
just for fun xD
The road – Cormac McCarthy
mưa đêm
Mùa hè năm ấy tôi bắt đầu để móng tay dài (nguyên nhân sâu xa bắt đầu từ sự mất tích bí ẩn của đồ bấm móng), tập cello và ngủ rất nhiều. Những giấc ngủ sâu đi cùng với mấy cơn mộng mị phức tạp và đứt quãng. Tôi đã mơ thấy mình rơi từ một đỉnh núi cao, thu xếp đồ cho chuyến đi xa, xem cá voi nhảy múa ở khu mua sắm, và một lần khác, mơ thấy mình đang mơ. Đôi lúc là những chuyện lặt vặt, bắt nguồn từ một niềm mong ước, như thấy bản thân tìm lại món đồ bị mất, nói chuyện với người-đó, ăn một bữa tiệc không bao giờ hết toàn mấy món mình thích *cười ngại ngùng*. Phần lớn thời gian thức dậy, hoặc tiếc nuối vô cùng, hoặc ngơ ngác không phân rõ được hiện thực, hoặc bị ám ảnh cả ngày. Mặc dù thuộc loại khó ngủ, có thể bị đánh thức chỉ vì cánh cửa gỗ bị gió đẩy phát ra tiếng nghèn nghẹt, một ai đó chạy xe vút qua đường lúc nửa đêm hay buổi sớm hàng xóm nói chuyện với nhau, nhưng cứ hễ bắt đầu ngủ là sẽ mơ, dù chỉ là một cơn chợp mắt vội vã kéo dài mười lăm phút. Tôi đâm ra mê luyến nó – những điều hoang tưởng đẹp đẽ, và cố sức vùi đầu ngủ như một cách trốn tránh hiện thực.
Phần thời gian ít ỏi còn lại, khi thực sự đứng dậy vận động chứ không nằm lăn lộn trên giường dù đã tỉnh, tôi thử tìm kiếm điều gì đó đáng nhớ và đặc biệt. Bắt đầu để ý đến những thứ tinh xảo khéo léo, như vẽ tranh, nấu ăn, và âm nhạc. Cảm thấy rất hứng thú, nhưng hầu như không tìm được tí tài năng nào dành cho những việc như vậy. Chị tôi nhận xét rằng, trong khi phần lớn mọi người suy nghĩ về một điều gì đó trước khi làm, tôi lại là loại làm xong rồi mới xem xem nó là cái gì. Cũng đòi hỏi trí tưởng tượng cao và óc phóng khoáng lắm đấy, ý tôi là, thay vì nghĩ tới “chó” và định trong đầu sao cho gấp được thành như vậy, tôi lại vơ lấy tờ giấy gấp bừa thành thứ gì đó chưa xác định, sau đó vắt óc nghĩ xem nó trông giống cái gì (trừu tượng lẫn thực tế) nhất và quyết định rằng, ồ mình đã gấp được một abcxyz.
- -
Lí do tôi mở đầu bằng mùa hè năm ấy là, tôi không định biến nó thành một trang bình thường của nhật ký. Một câu chuyện, hoặc tùy bút, có lẽ là vậy, nhưng sau đó u oán phát hiện ra khả năng viết hình như bị thui chột đáng kể. Dẫu sao thì hiện thực mọi thứ cũng y như vậy, “năm ấy” chính là khoảng thời gian này.
Mà đêm qua quả thực mơ thấy mình nói chuyện với hai người-đó, đến giờ còn hoảng hốt.
Trở lại với những việc bình thường, như là đọc sách. Vừa đọc xong Thiên táng, khoảng 3/4 cuốn Con gái người giữ kí ức, phân nửa Người đọc và vài chục trang đầu của Cộng hòa phi lý, lại phát hiện ra còn nhiều thứ quá. Đúng là dễ bị dụ dỗ thật. Tuần trước cuối cùng cũng xong Liên hoa bảo giám, một truyện tiên hiệp Trung Quốc do nhất thời hứng khởi hốt về giải trí, dài loằng ngoằng không dứt. Thích lang thang trên fictionpress tìm những pillow books hay ho. Bây giờ thì đang đắm đuối với The road của Cormac McCarthy. Tốc độ đọc quyển này khá chậm so với khi đọc A million little pieces, phần vì không quen với cách hành văn này, phần vì bị choáng bởi cơ số từ xa lạ của nó, phần vì quả thực được viết rất đẹp khiến tôi không tự giác mà chăm chú hơn.
Cũng không còn gì đặc biệt cả, ngoài việc một hôm bật dậy lúc nửa đêm và soi đèn pin viết chữ. Chắc là khi xưa lỡ nhồi vào đầu quá nhiều truyện-thiếu-nữ rồi nên giờ mới lãng mạn nửa mùa thế này~
Cảm ơn, non.graceful, dù là bạn không đọc được, có đọc được cũng không hiểu tiếng Việt xD. Chỉ là lâu lắm rồi mới có người nói cảm ơn mình vì những điều mình viết. Rất vui.
‘Cello
strange face with your eyes so pale and sincere, underneath you know well, you have nothing to fear, for the dreams that came to you when so young, told of a life where spring is sprung.
you would seem so frail in the cold of the night, when the armies of emotion go out to fight but while the earth sinks to its grave, you sail to the sky on the crest of a wave.
so forget this cruel world where I belong, I’ll just sit and wait and sing my song, and if one day you should see me in the crowd, lend a hand and lift me to your place in the cloud
Nick Drake.
Cô đã chơi đi chơi lại những nốt nhạc đó, nốt nhạc từ một bài hát đặt trong cung Sol trưởng. Trong lòng bứt rứt đến phát điên. Đó là hạ của cô. Tháng sáu trễ nãi, đơn độc và nứt vỏ. Gom góp từ những tối mất ngủ và cơn cáu kỉnh của kẻ bị đánh thức lúc sớm bởi tiếng khoan gõ của công trường cạnh bên.
Việc chạm vào ngôn ngữ trở nên xa lạ và tốn sức. Một ai đó đã gọi cô giữa khoảng thời gian này, gọi và đi mất. Trong lòng bứt rứt đến phát điên.
.
.
.
.
Có lẽ cậu không biết, nhưng tôi đã thực sự rất buồn. Viết Stray birds. Vẫn để yên ở đó và không ý định đưa cho ai
như một lời tự an ủi vậy.


The road của Cormac McCarthy (2006)
