Tôi đã viết nó khi đầu hỗn loạn vô cùng, nhớ lại rất nhiều việc đã qua. Viết nó khi đọc những chương cuối của Saiyuki Gaiden mà những con người đó hẹn gặp lại nhau trước khi ngã xuống. Viết nó khi nặng lòng với giấc mơ của mình. Viết nó khi nghĩ về bạn Chiêu Dương đang lăn tăn dọn nhà.
Hẹn gặp lại, giữa những chuyến đi.

Hẹn gặp lại. Anh nói và quay người đi. Đang là đâu đó giữa buổi chiều, nắng vàng sẫm lại thành vệt loang loáng trên mặt nước. Tôi hơi nheo mắt lại vì chói, có cảm giác muốn nói điều gì, tựa như Đi đường bình an hay Bảo trọng, nhưng âm thanh cứ dồn lên rồi nghẹn thành cục ở cổ.
Hẹn gặp lại, một ai đó đã từng nói với tôi, khi ấy tôi còn nhỏ xíu, vẫn vừa vặn với cái áo màu xanh hình ếch có cái nón với hai con mắt to oành trên đầu mà mỗi lần giở album ra lại thấy buồn cười vô cùng. Chiếc áo ấy bây giờ hẳn đang nằm đâu đó ở ngoài ban công, trở thành giẻ lau cách không tình nguyện, mà cũng có thể đã được cho đi rồi. Cả tôi nữa, tôi lúc ấy cũng được đem cho đi rồi. Nhận tôi về chỉ có những chuyến tàu xa, kéo còi tu tu tỏa khói theo từng vòng bánh lăn dọc ngang đoạn đường. Một ai đó đã nói với tôi hẹn gặp lại, và tôi tin người đó. Nhưng chúng ta có lòng tin, dầu mãnh liệt thế nào, cũng không có nghĩa điều đó sẽ thành sự thật, nếu không thì hiện giờ tôi đang nằm sâu dưới lòng đất rồi, vì tôi vẫn luôn tin tưởng rằng mình sẽ chết khi mười sáu tuổi. Tôi đã chờ đợi và không gặp lại người đó, vậy nên tôi ra đi để tìm kiếm. Vào những trạm bán vé có cô nhân viên sau quầy son phấn tô đậm lúc nào cũng cáu gắt, mua bánh mì khô dai như miếng bìa cứng ở ga xe, ngủ ngồi gà gật trên ghế tàu giữa âm thanh hỗn độn của dòng người. Tai chỉ nghe ù ù gió thổi, mắt chỉ thấy cảnh vật cúp đuôi nhảy giật lùi. Rồi một ngày, niềm tin của tôi thay đổi. Tôi trở nên tin tưởng rằng, tôi sẽ không bao giờ tìm được người đó. Có lẽ lần này nó sẽ thành hiện thực, cũng có lẽ là không, tôi chẳng biết được. Còn sống là còn thay đổi. Người ta chẳng biết chắc được điều gì khi mà họ chưa chết, nhất là khi ta dùng đến những từ mà đôi lúc ta không lường đến sức mạnh của nó như “không bao giờ”, “mãi mãi” hay “đến cuối đời”.
Có lần nọ tôi mơ thấy mình bước lên một chuyến tàu. Khoang để hành lí xập xệ đến nỗi có cảm giác mọi thứ sẽ rơi xuống lập tức, ghế ngồi thì bốc mùi kẹo gôm bạc hà và thuốc lá. Tôi đã ngủ, đã đọc báo, đã để tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, đã làm tất tần tật những gì người ta làm khi ở trên xe lửa – trừ trò chuyện. Tôi không thích trò chuyện với chính mình, và cũng chẳng thể nói với không khí hay miếng bánh phô mai bị cắn mất phân nửa, mà ngoài tôi và chúng nó ra thì chẳng còn lại gì. Chuyến tàu thật dài còn tổi mải mê chờ đợi mốt tiếng còi hiệu. Rồi đột nhiên tôi thấy người nọ. Hẹn gặp lại, người nọ từng nói và bước lên toa xe. Tay tôi được ai đó nắm chặt, chỉ có thể nhìn người nọ đi xa. Bây giờ trước mắt tôi là gương mặt xưa cũ và tàn phai ấy. Tôi đập tay vào cửa kính và gọi tên người nọ. Tôi đã gọi gì ấy nhỉ? Cũng không nhớ được nữa, chỉ là mơ thôi mà. Dừng lại, tôi thét, nhưng con tàu vẫn tự lao đi, không ai điều khiển được nó. Dừng lại, âm thanh tôi không còn vang dội như trước, chỉ còn lại những tiếc nức nở. Khi tỉnh dậy, trời vẫn chưa sáng hẳn. Trong phòng điều hòa chay đều, đưa tay mò mẫm xung quanh tìm chai nước suối hớp vào một ngụm. Cứ như là ác mộng ấy. Nhưng mộng tỉnh rồi sẽ tàn, còn điều này thì theo tôi hoài. Tôi biết nó muốn nói gì. Rằng tôi đã đi quá nhiều và quá xa nên không dừng lại được nữa rồi. Rằng đời tôi sẽ chỉ còn lại những chuyến đi mệt nhọc và trạm dừng tạm bợ mà thôi.
Hẹn gặp lại, lần này không phải người nọ mà là anh nói với tôi. Tôi gật đầu, vài cọng tóc rũ xuống chọc vào mắt phát ngứa. Chỉ là một câu lịch sự thôi mà, ai lại chẳng nói thế khi chia tay. Người ta nói nhiều quá và dễ dàng quá, nên chẳng còn ai để ý đến điều mình nói nữa. Họ không quan tâm đến con chữ, cứ vơ đại chúng vào và ráp với nhau là được. Tôi chán ghét những điều như vậy. Khi chia tay lớp cấp 3, cậu lớp trưởng sáng sủa lên phát biểu rằng sẽ mãi mãi nhớ mọi người và những năm tháng chúng tôi ở đây, lúc ấy tôi chỉ muốn cười thật to. Ai cũng thế, lúc nào cũng thế cả, họ nói với tôi rằng, hẹn gặp lại, và quay đầu bỏ đi, quên ngay tắp lự kẻ đứng phiá sau.
Giống như có ai đó nấu chảy những viên kẹo bơ rồi kéo dài thành sợi mỏng tang, tôi mơ hồ nếm được vị ngọt và mùi thơm ấm áp của dải nắng chiều trên người anh. Hẹn gặp lại, người nọ nói, tôi không còn muốn tin nữa. Ở ngực trái có vết thương chưa lành, những lúc thế này lại bắt đầu đau. Những chuyến đi đến bao giờ mới buông tha tôi và người tôi yêu mên? Một khi xếp hành lí lại và bấm khóa cửa nhà cái tách, phải chăng sẽ chẳng thể quay đầu? Họ đều đi. Tôi cũng đi. Nhưng tôi không muốn nói câu hẹn gặp lại, vì biết đâu tôi sẽ chết vất vưởng bên đường ở một xứ sở xa lạ nào đó mà không ai nhận ra tôi, vì chờ đợi một người thật sự rất buồn, và tôi thậm chỉ không nói được rằng mình cô đơn khi chẳng còn ai nghe thấy. Anh ra đi vì bất an. Tôi ra đi vì tìm kiếm nơi thuộc về mình. Người nọ ra đi vì đến lúc phải đi. Khi đã đi tôi không muốn hứa hẹn điều gì, không muốn có người phải ngóng trông và bản thân nặng lòng về một nơi chốn. Nếu đã đi thì phải thật dứt khoát, để có thể tự do theo đuổi ảo vọng của mình.
Hẹn gặp lại, anh nói nhưng tôi biết điều đó sẽ không xảy ra đâu. Ngay lúc anh bước chân khỏi vùng đất này anh đã không còn là anh nữa. Có thể chúng ta sẽ chạm mặt nhau giữa những cuộc hành trình, cùng ghé vào tiệm thức ăn nhanh ở mảnh đất lạ hay cùng ngồi chờ chuyến xe tiếp theo đi về phía tây. Có lẽ anh sẽ là người qua đường tình cờ bắt gặp xác tôi bên dưới hàng cây cao và xanh. Chúng ta sẽ chạm mặt nhau lần nữa, trái đất thì tròn còn đời người dài rộng. Nhưng anh sẽ không phải là anh, tôi cũng lại đã đem mình trao tặng cho những chuyến xe. “Gặp lại” sẽ chỉ còn là cuộc chạm mặt giữa hai người từng quen biết nhau chứ không còn mang ý nghĩa nguyên sơ ban đầu. Một cái tên khác, một kiểu tóc khác, một vết sẹo mới nơi bắp đùi hay nếp nhăn ở đuôi mắt. Anh sẽ khác đến mức tôi không nhận ra, hoặc anh mới là người ồ lên giật mình khi tôi bảo, này, em là ** ở thôn ** đây. Có thể vẻ ngoài anh sẽ y nguyên như cũ, nhưng tâm tưởng anh đã khác rồi. Bước ra khỏi đây là khác tất, dù lòng muốn hay không. Nhưng chẳng sao đâu, đó là lí do cho chuyến đi của ta mà. Đột nhiên muốn biến mất, đến nơi nào đó không ai biết mình, rồi khi bắt đầu quyến luyến và nảy sinh tình cảm thì lại tất bật dọn đồ mua vé. Không sao đâu, chúng ta phải đổi thay để sống. Tôi phải ra đi để sống. Anh phải ra đi và đổi thay để sống.
Hẹn gặp lại. Anh nói và bước đi về một nơi tôi không biết. Có thể sẽ đi tìm biển rồi nhảy ùm xuống cũng nên, tôi nghĩ. Nhưng chúng ta sẽ không gặp lại. Tôi ở nơi này thêm chốc nữa rồi cũng phải đi. Khi chạm mặt nhau lần nữa, sẽ không là “gặp lại” mà là một cuộc khởi đầu cho mối quan hệ mới. Tôi sẽ chào anh với cái tên anh chưa bao giờ nghe tới. Thì vẫn là tôi thôi, vẫn chỉ mang nhiêu đó vết sẹo thôi, nhưng ở nơi chốn khác, chúng ta sẽ yêu nhau bằng một tình cảm khác. Có lẽ tôi sẽ cứ đi mải miết đến cuối đời. Có lẽ cuối cùng anh sẽ dừng chân ở một nơi nào đó. Chúng ta sẽ chia tay rồi chạm mặt, đi từ nơi này đến nơi khác, mãi như thế.
Hẹn gặp lại, anh và người nọ đều nói. Tôi không tin ai nữa cả. Tôi cũng có chuyến đi của riêng mình, về một miền đất nơi trăng rụng khỏi bầu trời.


