Ảnh lấy từ tranh của Ảo thế và ngoài tính chất minh họa ra không có ý nghĩa gì khác :D
- -
Cô ấy nói, mình chưa bao giờ muốn được đánh thức dậy.
Công chúa ngủ trong rừng đã nói thế với tôi, chính thực là như vậy. Cô ấy muốn tiếp tục mơ những giấc mơ tự do và khoáng đạt, cho dù là ảo tưởng thì cũng tuyệt nhiên trong lành, không có nỗi đau hay lo lắng nào chạm đến nổi. Cô muốn dạo chơi trên những cánh đồng cỏ tím, ngắm mặt trời bị khuyết và nhìn bọ rùa nhảy múa. Cô muốn quyền năng của giấc ngủ ban cho mình vẻ đẹp vĩnh hằng. Nhưng những điều đó sẽ mãi mãi mất đi, chỉ sau một nụ hôn của chàng hoàng tử phương xa mà cô chưa từng quen biết.
Tôi bèn kể cho cô ấy nghe về Công chúa ngủ trong rừng của nhiều năm về sau.
Khi ấy, phép thuật của bà phù thuỷ rúm ró trong nỗi đau buồn của kẻ bị bỏ rơi đã giảm đi nhiều, và giấc ngủ của nàng công chúa chẳng thể yên bình như trước.
Vào một ngày lưng chừng nào đó, công chúa ngủ trong rừng bất chợt tỉnh dậy, ngơ ngác và đau buồn, tựa hồ như vừa hồi sinh, tựa hồ như vừa chết đi ở một nơi khác, tựa hồ như sảy chân rơi vào xứ thần tiên, tựa hồ như bị lôi tuột khỏi vùng đất hạnh phúc.
Nàng đã thức dậy, trước khi hoàng tử kịp đến, trước khi những cánh rừng mở ra và rồng quỉ bị giết bởi gươm bạc. Nàng đã bị tước mất sự bình yên, vốn là món quà ẩn giấu của bà phù thủy cô độc e ngại không dám nói ra, cũng đồng thời được trao cho cơ hội thay đổi cuộc sống của mình.
Nhưng nàng, giấc ngủ dài đã làm nàng mụ mị, nàng không thể tự đứng dậy đi tìm kẻ mang lại hạnh phúc và tình yêu cho mình.
Nàng chỉ ngồi đó, đếm lá vàng, đếm tàn thu, đếm sao trời, đếm nỗi đau, đếm xác bọ, ngày quay ngày.
Nàng chỉ ngồi đó, héo tàn dần theo thời gian, trước khi chạm được cửa hạnh phúc.
Nhân vật cổ tích không chết, họ chỉ héo tàn.
Đến lúc chàng hoàng tử xuất hiện, nàng sẽ còn lại gì?
Lần này, tôi không có bài học nào để rút ra..
