Fleeting dream

Khi viết fic này, tôi hoàn toàn mang cảm giác của một kẻ tự thuật. Khả, là tôi. Và thầy, vẫn là thầy : )) Cũng giống như nvật thầy trong Vác mặt trời đi đốt, nói chung là hễ tôi viết về teacher-student realationship thì hãy chuẩn bị tinh thần cho một tcảm không bao giờ trọn vẹn được đi.

Hôm nọ nhắn tin cho thầy, bảo nhất định phải chờ em về thăm phòng nhạc ma ám XD  Sau đó thì viết fic này. Ngồi nhớ những lần gọi điện than thở nhăn nhó với Mr. Thầy. Dĩ nhiên là fic là fic, nhiều người hỏi tôi thế ấy thích thầy giáo thật à. XD Ừ thích, nhưng không phải kiểu tình cảm này. Tôi và thầy đại loại là có chung tình yêu lớn nên suốt ngày nói chuyện với nhau. Những năm cấp 2 đó tôi luôn bất an và chông chênh. Phòng nhạc ma ám là nơi tôi khóa cửa ngồi một mình trong những lần cúp tiết hay những lần mưa to không về nhà được. Phòng nhạc ma ám là nơi thầy tặng cho tôi, vì vậy mà tôi vô cùng yêu quí thầy. Phòng nhạc ma ám không có ma, hoặc có ma tôi chưa có vinh hạnh thấy, và tôi lẫn thầy đều có cùng mối nghi ngờ rằng tôi là con ma trong lời đồn đó vì từ trước tới giờ mọi chuyện vẫn luôn yên ổn, duy kể từ khi thầy đưa chìa khóa cho tôi thì tin đồn phòng nhạc ma ám mới lan khắp cả trường : )) mà đầu têu là chú bảo vệ : ))

“Tôi’ của Vác mặt trời đi đốt bị từ chối ở cầu thang lầu ba, Khả của Fleeting dream đã có tình yêu rồi ngu ngốc phá hủy hết. Dẫu sao đi nữa, tôi cũng đã rời khỏi nơi đó rồi. Chìa khóa phòng nhạc ma ám có lẽ cũng không sử dụng được, vì năm sau trường sẽ thay khóa mới. Nơi đó là nơi duy nhất tôi thực sự yêu thương và nhung nhớ khi rời khỏi trường, vì tôi biết ở nơi đó, sẽ có người tìm được mình..

Đã post truyện này ở vnfiction, còn những dòng này, là nhật kí của tôi, không liên quan gì tới truyện cả ‘ ‘ không phải tôi đang thanh minh về sự trong sáng của mình =))

- – - – - – -

Title: Fleeting dream (aka Giấc mộng phù du, nhưng nghe sến quá bạn không dám để : )) )
Author: Táo
Genre: truyện ngắn xịt [trá hình] romance, s-a
Warning: Vầng, thực sự là trá hình đó, mấy bạn chuẩn bị tinh thần đi XD
A/N: Gần như 80% hình tượng Khả là lấy từ bản thân bạn Táo nên dù mấy bạn có thấy em nó ngu thiệt thì cũng chửi thầm trong bụng thôi hen, nói ra mình tự kỷ lắm :”>

Fic mừng năm học mới :)) chỉ có lúc đi học mình mới viết được thôi nha :))

—–

.Fleeting dream.

Khả đứng trong bóng tối. Chờ trăng lên. Nhưng không có trăng, chỉ có ánh đèn nhàn nhạt từ nhà bên cạnh hắt vào ô cửa sổ.

Khả thấy nóng, mồ hôi rịn ra trên trán và sau lưng có cảm giác như bị côn trùng bò vào. Dò dẫm đi đến chỗ công tắc điện lại đạp trúng đồ cắt móng tay vứt dưới sàn. Nhói đau.

Thỉnh thoảng Khả sẽ ngồi bệt xuống đất cầm đồ cắt móng tay cắt thật sát, khi không còn cắt được nữa sẽ mò mẫm dưới đất, nhặt phần móng vừa rơi ra đưa lên bấm thành hai, ba phần nhỏ. Có lúc Khả bấm nhầm vào thịt, hai hàng lông mày sẽ hơi nhăn lại. Khả không dám bật đèn vì phòng bên anh Khả đã ngủ. Ba mẹ mất sớm, hoặc có thể là bỏ đi, Khả chỉ nhớ ngủ một đêm dậy thôi họ đã biến mất, vì thế nên Khả sống với anh trai từ nhỏ. Hai phòng cách nhau bằng một bức tường, nhưng không kín, vì vậy chỉ cần một phòng bật đèn bên còn lại cũng sẽ lờ mờ sáng, mà anh Khả lại là một người rất khó ngủ. Khả không giống anh. Một khi ngủ rồi thì có để loa sát bên tai gào thét ầm ĩ cũng không chịu dậy. Mà Khả hầu như ngủ suốt ngày, chỉ trừ ban đêm.

Khả thích đêm, nhưng đồng thời lại sợ bóng tối.Trong bóng đêm Khả không nhìn thấy được chính mình, có huơ huơ tay trước mặt cũng không thấy. Nó khiến Khả có cảm giác mình tan biến, bị vùi lấp và nuốt chửng. Vì thế Khả sợ hãi, nỗi sợ ngăn Khả đến với giấc ngủ, hễ nhắm mắt lại là có cảm giác mình không tồn tại. Thỉnh thoảng Khả sẽ cắt móng tay tách tách. Âm thanh rất nhỏ, nhưng nó chứng minh được rằng Khả đang sống. Móng tay Khả mọc rất chậm, nên khi không cắt được Khả sẽ đeo tai nghe, dò đài FM qua điện thoại rồi nằm yên lặng lắng nghe. Khả nghe người ta đọc truyện, người ta đóng kịch, người ta gửi tặng bài hát và tin nhắn cho nhau, người ta nói về tin tức trong ngày, người ta la lên Ô hay hoặc than thở Khốn nạn. Khả thích giọng của những người làm ở đài phát thanh quá, đặc biệt là của một nam phát thanh viên hay đọc tin tức. Khả không quan tâm tới giá cả, kẹt xe, giết người hay chiến tranh giữa các nước, đôi khi Khả thậm chí không biết mình đang nghe cái gì, chỉ thấy thanh âm người nọ thật êm tai và ấm áp. Khả sẽ ngồi yên nghe đài như thế, đến khi tất cả nhà hàng xóm đều tắt đèn tối om, đến khi không cần đèn phòng Khả và anh Khả cũng sáng. Một đêm trôi qua. Và trăng vẫn không lên.

Cuộc sống của Khả căn bản rất bình thường, trừ việc mất ngủ hằng đêm ra. Ngày ngày bắt xe buýt đến trường, vào giảng đường lấy cặp làm gối thong thả ngủ, đến hết giờ sẽ bị tên kế bên đạp lọt xuống ghế sau vài lần cố lay Khả dậy mà thất bại.

Đó là cho đến khi Khả gặp anh.

Khả đụng vào anh – hay thầy, theo lời bọn cùng lớp – trên đường chạy xuống cầu thang. Lặp bặp nói câu xin lỗi, và anh – hay thầy – bảo không sao đâu.
Không sao đâu, Khả ngẩn người nhìn theo anh, hay thầy. Không sao đâu, giọng nói ấy thật giống giọng Khả hay nghe trên đài, dịu dàng và ấm áp, nhưng trầm hơn một tẹo. Không sao đâu, anh – hay thầy – nói. Và Khả thấy mình không kiềm được cảm xúc.

Gã bên cạnh kể cho Khả nghe về anh – hay thầy. Thật may quá, người đó không dạy lớp Khả. Đột nhiên Khả thấy việc ngủ trong lớp suốt ngày thật đáng xấu hổ. Nhưng vào đêm Khả không cách nào ngủ được, đến sáng thì thường rất mệt mỏi, sao có thể tập trung vào bài học nổi? Mà cũng thật không may quá, Khả muốn nghe thanh âm của người đó nhiều hơn. Khả đành dò hỏi số điện thoại của anh – hay thầy. Hỏi mãi hỏi mãi cũng có người biết. Đêm đó Khả chui vào phòng, tim đập thình thịch, ánh sáng điện thoại giữa bóng đêm làm Khả có chút chói mắt. Khả thấy hồi hộp, không phải cảm giác của một kẻ sắp lên sân khấu biểu diễn mà là cảm giác của đứa trẻ lần đầu làm việc xấu. Run rẩy bấm số, nghe người đó alô. Khoảng một phút đồng hồ cứ Alô, ai thế, rồi lại Xin lỗi, ai ở đầu dây đấy, alô, alô. Cuối cùng có vẻ hết kiên nhẫn, người đó cúp máy. Ôm điện thoại vào lòng, Khả cố gắng hồi tưởng, tìm cách gợi lại giọng nói đó.

Đêm ấy, lần đầu tiên trong rất nhiều năm, Khả không nghe đài.

Sau vài lần cứ gọi mà chẳng nói gì như thế, người đó quyết định không bắt máy nữa. Hễ bấm số sẽ nhận được hàng chữ User busy hiện lên trên màn hình. Khả ngẩn ngơ nghĩ không biết anh – hay thầy – có lưu số mình vào black list không nhỉ, hoặc là lưu số mình với tên như Kẻ quấy rối hay Tên dở hơi chẳng hạn. Nghĩ tới việc đó, Khả bật cười ngây ngô.

Cứ như vậy dùng dằng qua lại được vài ngày thì Khả chịu hết nổi, đành nhắn tin cho người đó bảo, Thầy ơi, em xin lỗi, em là sinh viên trường xxx, em không có ý phá thầy đâu.

Vài giây sau người đó gọi cho Khả, hỏi, Vậy cậu muốn gì nào, Billy? (*)

Khả ồ lên trong đầu, ra là Billy chứ không phải Kẻ quấy rối. Đúng là thầy giáo, không đặt tên dở tệ như mình.

Sau lần đó Khả và anh – hay thầy – bắt đầu nói chuyện với nhau nhiều hơn. Khả nói dối anh rằng giọng anh rất giống với người anh trai đã mất, vì thế nên cậu mới hành động như vậy. Anh gật gật đầu vẻ thông cảm, Không sao, nếu muốn cứ xem tôi là anh cậu cũng được. Khả thốt lên, Không cần, có vẻ gay gắt. Người đó hơi ngẩn ra, sau đó cười xòa, À, tôi hiểu, cậu không muốn ai thay thế anh mình, tình cảm anh em cậu thật ngưỡng mộ quá. Xin lỗi nhé, tôi không đủ tốt để làm anh cậu. Giọng nói mang điểm mất mát khiến Khả sợ hãi. Khả nói mà không kịp nghĩ, Không phải thế, em muốn thầy làm người yêu của em cơ.

Sau đó Khả nhớ ra, hình như có câu Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, Cái miệng hại cái thân, còn có câu Tự tác nghiệt, bất khả hoạt. (*)

Vậy mà, anh – hay thầy – lại đồng ý.

- – - oOo – - -

Khả cảm thấy rất hạnh phúc. Nhất là khi anh hẹn cậu vào sáng thứ bảy ở một tiệm cà phê nho nhỏ nọ. Bảy giờ sáng. Bình thường Khả sẽ vào lớp ngủ, hôm nào không đi học thì chờ tới tờ mờ sáng mới chậm rãi đi vào giường, ngủ một mạch đến trưa. Khả không muốn đến lỡ buổi hẹn, mà một khi đã ngủ có để bao nhiêu cái đồng hồ báo thức cũng vô ích, cũng không muốn thức tới sáng rồi vừa đi vừa ngáp, như thế sẽ làm anh mất vui.

Khả từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ phải uống thuốc. Nhưng lần này, Khả quyết định nhờ thuốc ngủ trợ giúp. Tối đó Khả không nghe đài, cũng không muốn nghe điện thoại anh, vì biết nếu làm thế sẽ lại thức trắng đêm. Lần này Khả muốn ngủ, muốn thức dậy vào buổi sáng bình thường như mọi người. Khả tắt điện thoại, uống một viên thuốc, leo lên giường nằm, ngọ nguậy một tí, vẫn không ngủ được bèn uống thêm một viên, rồi lại một viên, một viên nữa, vẫn mở to mắt nhìn trần nhà, lại uống, lại uống.

Một lát sau, Khả uống một bụng đầy nước và thuốc, nặng nề nhắm mắt lại ngã xuống giường, hủ thuốc cầm trên tay tuột xuống, lăn lăn.


End.

——-
Billy: nhân vật trong film Black Christmas năm 1974 (vầng, không phải bản năm 2006 đâu) hay tên khác là Silent Night, Evil night. Nội dung cũng từa tựa như Cuộc gọi lúc nửa đêm (When a stranger calls) và bạn Billy là bạn thực hiện mấy cuộc gọi đó XD
Hỏi anh wiki để biết thêm chi tiết: http://en.wikipedia.org/wiki/Black_Christmas_%281974_film%29

Tự tác nghiệt, bất khả hoạt: Người Trung Hoa có câu “Thiên tác nghiệt do khả vị, tự tác nghiệt bất khả hoạt”, tức, trời làm hại còn có thể tránh được, nhưng tự mình gieo họa cho mình thì không thể nào tránh được.
- trích từ bài viết của Nguyễn Hoàng Đức


Vác mặt trời đi đốt – 3

Ảnh của iragunawan và chỉ mang tính chất minh họa xD~

Tháng bảy, trời mưa suốt cả ngày. Cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy vì tôi không hề có ý định bước chân ra khỏi nhà. Nằm trên giường, nhìn mưa bên ngoài, nghe rõ con mèo tam thể ngoao lên mấy tiếng đòi ăn. Uể oải đến mức cảm thấy thở cũng là một việc vô cùng nặng nhọc. Tôi không đủ sức gieo mình vào không trung, tôi không treo mình lơ lửng, không cứ tay mình bật máu và không uống những viên thuốc đắng.

Tuổi trẻ thật tuyệt vời, ta có thể gói gọn nó lại trong hai từ: cái chết và khốn nạn.

Vừa chợp mắt được một lát thì điện thoại reng. Hơi bực mình rồi quyết định lờ đi, trùm chăn kín đầu cố ngủ tiếp. Nhưng tiếng chuông cứ reo mãi, đến lúc không chịu nổi, vùng đứng dậy, vừa chạy đến bàn thì nó tắt. Quả thực khó có thể không chửi đổng lên.

Tôi vào nhà tắm, xả nước thật mạnh, nhận ra máy nước nóng có vấn đề gì đó. Đang run cầm cập thì bỗng thấy có người bắc ghế đứng ngoài cửa sổ nhìn chòng chọc vào tôi.

Chính xác lúc đó, cậu ta chỉ 11 tuổi. Lẽo đẽo bám theo tôi để xin đọc ké kho truyện khổng lồ. Có thời gian tôi nghĩ mình có thể mở một hàng cho thuê truyện, nhưng rõ ràng vẫn không muốn bất cứ ai xé rách hay vẽ bậy lên – mà chuyện đó là không thể tránh được rồi, nên chỉ để cho thằng nhóc đó đọc thoải mái mà thôi.

Cậu ta không phải loại tôi thích. Một tên dở hơi, tôi nghĩ vậy. Đeo kính áp tròng nên trông cũng không cù lần lắm và tóc không phải kiểu úp nồi lên mà cắt. Nhưng tôi không tài nào nói chuyện với cậu ta nổi, dù trong bất kì lãnh vực nào. Thường tôi chỉ ngồi làm bài, tập trung đầu óc giải quyết mấy thứ rắc rối trong sách, mặc kệ cậu ta ở góc phòng vùi mặt vào đống truyện. Tới tối khi tôi định đi ngủ thì đuổi cậu ta về. Mọi chuyện cứ thế đến một hôm tôi ngủ quên trong lúc tụng bài Sử dài lê thê. Khi tỉnh dậy thấy cậu ta nằm lạnh ngắt trên giường, úp trên mặt một tờ tạp chí rẻ tiền. Rõ ràng là chết rồi, trên người không có dấu vết đặc biệt nào nên tôi không chẳng biết tại sao. Điều đầu tiên tôi nghĩ tới lúc ấy là, hay thật, chết cũng bò lên giường tôi mới chịu cơ đấy.

Sau đó thì tôi cũng nghĩ rất căng, tuy thỉnh thoảng có lạc hướng đến bài kiểm tra Sử ở trường. Tôi chẳng thể nào tập trung hoàn toàn vào cái chết của cậu ta được. Mọi thứ xảy ra đột ngột và tôi vẫn không tin nổi. Có lẽ bây giờ tôi nên tới trường và khi về sẽ lại thấy cậu ta mê mải đọc truyện.

Nhưng cậu ta không chịu dậy.

Mọi chuyện sau đó cũng không có gì rắc rối quá mức. Người lớn giành phần giải quyết và tôi để mặc cho họ làm. Cũng bị tra vấn ít nhiều, rốt cuộc họ kết luận cậu ta bệnh mà chết. Tôi thì cho rằng họ không tìm được nguyên nhân nên đành chụp lí do ấy lên. Người dân quanh đây luôn xem tôi là một thằng thanh niên lành tính, ôn hoà nho nhã. Tuy vẫn có một số người nghi ngờ, nhưng dần dà cũng êm xuôi. Cậu nhóc đó không có họ hàng thân thích gì, chỉ sống với một đứa em. Bố mẹ tôi định nhận nó về nuôi, như một kiểu trách nhiệm, nhưng nó không đồng ý. Cuối cùng đành để nó cho hàng xóm chăm lo. Cứ rảnh thì lên thăm, mang theo rất nhiều quà bánh. Nó gặp mặt bố mẹ tôi cũng nhiều gấp đôi tôi.

Thằng nhóc hay bám theo tôi, sau khi anh nó chết, vô cùng lặng lẽ. Một cái bóng sống thực thụ. Không oán trách tôi cướp mất anh nó, không giận dữ hay nhìn tôi căm hờn. Ngoài lần ở đám tang, tôi hầu như không thấy nó khóc nữa. Nhưng tôi vẫn mặc nó như vậy, trong lòng tuyệt đối không có chút cảm giác tội lỗi nào. Ngay từ những điều cơ bản nhất, tôi đã không liên quan tới cái chết của anh nó, ngoại trừ việc cậu ta ra đi cách bí hiểm ở phòng tôi.

Nhưng đôi lúc tôi cũng cảm thấy giận dữ. Tại sao phải là hôm đó? Tại sao tôi lại ngủ quên? Cứ như là cậu ta đã chực chờ từ rất lâu cơ hội đó để chết. Cậu ta cố tình làm vậy ư? Vì cái gì chứ?

Cuộc sống tôi không bị xáo trộn nhiều, tuy vẫn có. Một vài người thích thì thào chỉ trỏ sau lưng và thằng nhóc kia nhất quyết không buông tha tôi. Mấy lần nó đứng trước bậc, gõ cửa mãi, rốt cuộc tôi đành cho nó vào vì sợ dư luận xung quanh. Cho đến hết học kì năm ấy, tôi chuyễn chỗ ở, lẩn trốn như kẻ mắc nợ.

Vác mặt trời đi đốt – 2

Năm mười sáu tuổi, tôi có người bạn gái đầu tiên. Đó là một mối quan hệ kì lạ, mà mỗi lần gặp lại cô ấy, tôi vẫn tự hỏi bằng cách nào chúng tôi đã duy trì được. Tôi cũng không còn nhớ chính xác thời gian đó. Tất cả bắt đầu tự một buổi chiều sũng nước, khi cha tống cổ tôi ra đường và gầm lên rằng đừng bao giờ trở về nữa. Vậy là tôi đi, lang thang dọc các dãy phố. Và gặp cô ấy. Đơn giản như bạn đi mua một món đồ, không hơn – dù khâu chọn lựa quả thực mất thời gian. Tôi hỏi cô ấy có chịu làm bạn gái tôi không, và cô đồng ý. Thế là xong.

Lúc ấy đối với tôi, có bạn gái như một trò chơi cá cược. Vào những năm đó, tôi có một người con gái không hề yêu ở bên mình. Và gần hai năm sau, khi tôi yêu cuồng nhiệt và đầy tin tưởng vào tương lai, tôi đã không nắm được ai lại. Những điều đó xét cho cùng cũng không thực sự đáng để đem chôn đi. Nhưng khi đã quyết định dọn dẹp hết tất cả, liệu bạn có muốn giữ lại một chiếc tất hay một cái găng tay không?

Một nửa còn lại của quãng thời gian ấy, một nửa của tôi chìm sâu trong bóng tối và lẩn tránh mặt trời, thì quả thực tôi không cứu lại được. Chỉ có những cô gái chạy dọc theo vành trái tim, mải miết.

- oOo -

Khi rời xa một nơi nào đó và biết chắc rằng sẽ chẳng bao giờ quay trở lại nữa, trong lòng ắt sẽ sinh một chút luyến tiếc, dù có ghét nó đến đâu. Tôi không ghét ngôi trường của mình, cũng tuyệt đối không bày tỏ chút cảm tình nào với nó. Nhưng sân trường này, ghế đá này, bậc thềm này là nơi tôi đã lê lết mông mình suốt mấy năm. Vậy nên lúc tốt nghiệp rồi, cũng không vô tâm đến nỗi quay phắt người bỏ đi, dù ít dù nhiều cũng ngoái lại đôi lần, ái ngại và hoang mang.

Vì tại chính nơi này, tôi đã chết lần đầu tiên.

Khi tôi còn mơ hồ, hết sức mơ hồ trong tâm tưởng nhận ra tình cảm của mình đối với thầy giáo, tôi bỗng cảm thấy buồn cười kình khủng. Thầy giáo trẻ. Quan tâm tới tôi hơi đặc biệt so với những tên khác, vì tôi có năng khiếu và tỏ ra rất hứng thú với môn thầy. Chúng tôi hay đi uống nước cùng nhau, rồi ở lại sau giờ học tranh luận nhiều điều. Lần nào đi ngang qua tôi, thầy cũng cười. Như thế mãi hóa ra thân lúc nào không hay. Riết rồi có thể nói chuyện linh tinh về đời sống riêng tư của nhau rất thoải mái.

Những năm đó tôi học xa nhà, lại bệnh tật liên miên, có mỗi thầy đến thăm hỏi. Nên khi ấy, tôi cảm thấy mình là thằng ngốc thiếu thốn tình thương đến mức hễ ai quan tâm một chút là đánh đồng vào chữ yêu. Hoặc tôi đơn giản là người thích ngắm cái đẹp, vì quả thực thầy ấy trông rất hấp dẫn. Nhưng dần dà tôi càng thấy mình lún sâu hơn, và không còn đường thoát ra nữa. Trong giờ học chỉ ngẩng lên nhìn thầy đủ khiến tôi cảm thấy nghẹn ngang cổ, và rất đau lòng, tựa hồ muốn bật khóc.

Rốt cuộc thì tôi đã bị từ chối. Tại cầu thang tầng ba của trường, bậc thứ hai từ trên xuống. Lúc ấy tôi đã gật đầu cười rồi lẳng lặng mà về.

Nhưng cũng lúc ấy, quả thực tôi đã chết mất rồi, lần đầu tiên.


Vác mặt trời đi đốt – 1

Ảnh của m0thyyku và chỉ mang tính chất minh họa xD~


Genre: General, Mystery

- – -

Về những tháng ngày xa xôi ấy, sau này, khi nghĩ lại, tôi thường thấy một cảm giác mơ hồ vây kín xung quanh. Trong giấc mơ tôi đứng dưới một tán cây dài, đưa mắt nhìn ra bờ hồ, khẽ xoa hai bàn tay đeo găng đỏ đã cứng đờ vào nhau trong màn sương dày đặc. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như thế và tôi không tài nào thoát ra được. Điều đó có nghĩa là gì? Tôi tự hỏi. Nhưng lần nào cũng vậy, trước khi tôi kịp nhận ra, câu trả lời đã bị một bầy chim bay ngang cắp đi mất.

Tôi bắt đầu trở thành kẻ nghiện ngập từ cuối tháng sáu năm đó. Nghiện những giấc mơ và cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Cả ngày tôi thường chỉ nằm dài trên giường, nhắm hờ mắt, tìm cách gợi lại những hình ảnh đó. Tôi cảm thấy như mình đang bị thiêu cháy từ sâu bên trong. Một sự đau đớn không thực, nhưng lại đang bòn rút dần sự sống. Những bài hát ru cuộn mình nằm im trên chồng đĩa không hề đưa tay cứu giúp tôi. Không có ai cả, không một ai hiểu được và không một ai cần hiểu. Tro tàn đang ở trong lòng tôi, tro tàn của chính tôi.

Tôi không viết nhật kí, vì luôn cảm thấy chúng thật vô dụng. Kỉ niệm buồn khi nghĩ lại liệu có khiến bạn vui lên không? Và cả kỉ niệm vui nữa, nếu biết rằng mọi thứ đều đã qua mất? Trong một thoáng, tôi bỗng nghĩ mình đã thực quên cả rồi, những tháng năm ấy, nỗi đau, tình người hay bất cứ điều gì khác. Và cũng trong một thoáng, tôi thấy nhẹ nhõm và vui sướng đến độ ứa nước mắt.

Tuy vậy, một phần nào đó trong tôi vẫn khăng khăng bám lấy gốc rễ của mình. Nó thì thầm vào tai tôi, bồn chồn và day dứt, rằng tôi chẳng quên gì, cả những điều nhỏ nhặt như mình đã mua kẹo nho ở tiệm tạp hoá nào. Chỉ là mọi thứ đang bị phủ lớp sơn trắng lên. Lớp sơn được chắt lọc từ sự ích kỉ cực độ, muốn quên hết tất cả để sống riêng cho bản thân của tôi. Một ngày nào đó hẳn tôi sẽ thấy lại, rõ ràng hơn, và nỗi đau cũng sẽ dày hơn, dày hơn thật nhiều.

Có điều gì đó trong quá khứ đang ám ảnh tôi, và tôi phải tìm cho ra nó, trước khi chỉ còn là một đống bã vụn. Đào bới lại những điều mình đã quên rất lâu luôn mang lại cảm giác kì quặc. Và thật khó khăn. Như một cách kết liễu, mà không, rõ ràng nó là một cách tự kết liễu, tôi tháo tung mình ra. Lòng rất rõ, mãi sẽ chẳng thể nào nguyên vẹn trở lại như ban đầu..

Và kem trà xanh cho những ngày thư thả.

Genre: Chuyện tình.
Sum: Như đã nói, nó chỉ là một câu chuyện tình thôi


Viết được là nhờ nguồn cảm hứng lấy từ Jo.
Cảm ơn Jo

Link gốc: http://vnfiction.com/reviews.php?type=ST&item=2213

—-

1.

Ghế Sa Lông màu đỏ, cũ kĩ nhưng êm ái. Mang theo mình hỗn tạp của đủ loại mùi. Mùi mồ hôi ẩm ướt trong một ngày nóng bức, mùi muỗng tương cà vô tình làm đổ, mùi oải hương từ chai dầu thơm ai đó lỡ xịt quá tay, mùi chua chua của kẻ lâu ngày không tắm ngồi lên.. Có cả mùi tháng năm, mùi của cái nhìn, của vòng tay, mùi lo âu. Có cả mùi mỏi mệt và đơn côi.
Còn bây giờ, rõ nhất là mùi của kiêu hãnh.

Ghế Sa Lông đỏ. Mua từ rất lâu ở cửa hàng nội thất nào đó đã dẹp tiệm cả tháng nay. Trên mặt chi chít những vết cào của mèo xám nghịch ngợm để lại. Không ấm áp bằng vòng tay người tình nhưng vẫn có thể ôm trọn người ta khi cần. Và cả những trăn trở trong đêm, và cả đau buồn mộng mị . Tất cả đều được nó vồ lấy, nhai ngồm ngoàm rồi nuốt ực xuống bụng.

Ghế Sa Lông đỏ, vừa được chuyển tới nơi ở mới hôm nay. Là vật duy nhất trong phòng. Một căn phòng thơm mùi nắng, tường quét vôi màu kem. Không lạc lõng, không cô độc. Nó kiêu hãnh xem mình là trung tâm của nơi này.

À, còn Chuông Gió bạc hình cá heo treo trên tường. Đã im bặt từ lúc vừa sinh ra.

À, còn Rèm Cửa mang màu của li cà phê nhiều sữa. Sẫm vàng trong nắng chiều. Thích gió. Ghét dây buộc.

Nếu vẫn muốn kể thêm nữa, thì chỉ còn cánh cửa có núm vặn kim loại đang ngơ ngáo đằng kia.

Thế là quá đủ cho một căn phòng.


2.

Căn phòng không có người ở, nhưng có người ghé qua. Đều đặn mỗi tối, từ hai mươi mốt giờ ba lăm đến bốn giờ sáng hôm sau. Thi thoảng người có đem theo ít đồ ăn. Lầm lũi trong bóng đêm nhưng không vội vã. Lúc đi luôn vơ đủ túi xách, găng tay, hộp xốp, bao ni lông còn sót lại theo. Như tên tội phạm tìm cách mọi xoá sạch dấu vết.

nhưng thỉnh thoảng cũng có vài thứ bị người lãng quên…

Ví dụ như những giọt nước mắt thấm sâu vào Ghế Sô Pha. Nóng ấm và có vị mặn. Đến sáng ra thì đã không còn hình dạng gì nữa. Ghế Sô Pha biết, còn người thì không. Bởi đấy là nhiệm vụ của nó. Là nhiệm vụ của nó rất lâu rồi. Từ khi người còn bé xíu và hay ngủ quên trên ghế chờ bố mẹ về. Lúc ấy Sô Pha sẽ đẩy giấc ngủ người đi thật sâu, thật lâu, để khi tỉnh dậy đã thấy nụ cười của mẹ và vầng trán của bố lờ mờ trước mắt.

3.

Có bao giờ bạn sẵn sàng bỏ ra một tỉ đồng để cược rằng Trái Đất vừa ngừng quay chưa?

Tôi đang trải qua cảm giác ấy. Khi bỗng dưng thấy anh lướt qua mình vội vã, đầu ngẩng cao kiêu ngạo.

Hụt hơi, tôi chạy theo anh. Bỏ qua những hòn đá, bỏ qua những vấp váp, tôi chạy theo anh.
Và câu duy nhất tôi nghe là, Chẳng phải chúng mình đã chia tay rồi sao?

Vào lúc đó, trong tim tôi có điều gì héo đi. Là tôi, hay là tình cảm của tôi?

4.

Ghế Sô Pha không biết, nhưng nó nghe Rèm Cửa kể lại. Nó đến đây sau, nhận nhiệm vụ và lẳng lặng làm. Không tò mò hỏi han, đó là tính tốt của nó. Sẵn sàng lắng nghe, đó cũng là tính tốt của nó.

Vậy nên một buổi chiều tẻ ngắt, khi Rèm Cửa lôi chuyện ra kể, nó chỉ lười nhác nằm im nghe cẩn thận.

Làm như có có thể đi được ấy.

Trước đây có tới hai người – Rèm Cửa kể. Và rất nhiều đồ dùng. Nếu không thấy thì cậu không tưởng tượng ra nó như thế nào đâu, Ghế ạ. Có cả khung ảnh treo trên tường, chậu xương rồng bên bệ cửa nở hoa đỏ. Có một chiếc giường lớn nữa. Và mùi cà phê thơm phức mỗi sáng.

Và hai người. Rèm Cửa thêm vào sau một lúc im lặng để nhớ lại. Hai người đó hay cười. Họ yêu nhau, hình như là vậy. Có cả mấy cây đèn nữa. Cậu chắc không nghĩ nổi cảnh căn phòng này sáng đèn vào buổi tối đâu nhỉ. Ừ nhưng mà mấy thứ đó bị quẳng đi hết rồi. Tôi không rõ nữa. Chỉ là trong một thời gian, hai người đó không tới đây. Và rồi khi người kia trở lại, một mình, người quẳng hết mọi thứ ở đây đi. Trừ tôi. Và trừ nó nữa. Cái Chuông Gió Câm í. Có lẽ vì người không biết rằng nó nằm ở đó. Không ai biết tới sự tồn tại của nó cả. Khi mà căn phòng này trống trơn rồi, tôi mới để ý thấy, cũng không dễ đâu. Rồi sau đó cậu chuyển tới, vậy thôi…

5.

Khi anh bỏ tôi đi, bỏ căn hộ đó ở lại, tôi đã thử uống rượu. Theo phong trào hiện giờ. Nhưng không thấy nỗi buồn vơi đi hay nhẹ nhõm, chỉ thấy đắng ngắt. Và nặng đầu.
Đã thử cắt tay. Cũng theo phong trào. Nhưng không có gì ngoài vết cắt sâu làm tôi đau hơn và thấy mình thật ngốc.

Rồi chợt nhận ra, nỗi buồn là của riêng mình. Nên những thứ theo phong trào kia chẳng thể nào hàn gắn được. Vậy thì thôi, đành tìm một phương pháp riêng cho bản thân…

Như là đi ăn kem trà xanh?

6.

Chuông Gió nghe Rèm Cửa nói, và bật cười trong họng. Nhưng không một âm thanh nào xuất hiện.

Làm sao người không biết tới sự hiện diện của nó được cơ chứ? Khi nó là món quà bố người để lại?

Sô Pha ngốc, nó nghĩ. Bỏ thời gian nghe một kẻ như Rèm Cửa. Đầu óc hắn đã bị gió thổi bay mất rồi.
Nhưng mà không. Thời gian ở nơi này đã dừng lại từ rất lâu rồi.

Nếu mà nó kể, nó sẽ kể cho Sô Pha thế này. Có hai người. Họ yêu nhau. Cả căn phòng này là nhân chứng của việc đó. Khi tiếng cười của họ vang dội vào tường. Khi Rèm Cửa bay phần phật trong đêm và gió làm rối tung mái tóc lúc họ hôn nhau. Khi mỗi sáng được đánh thức dậy bằng một nụ cười dịu dàng. Và rồi thời gian trôi đi. Chiếc đồng hồ treo tường tròn tròn màu xanh bị hỏng. Cuốn lịch dày bị xé quá tay. Cho tới một ngày người đó đi mất. Không, nó không thấy những chuyện này. Nhưng nó có khả năng liên kết với trái tim con người. Nó được làm ra mang theo toàn bộ tình cảm và ưu tư của người thợ, có lẽ điều đó khiến nó không chạm được tới âm thanh. Nhưng nó biết, người đó bỏ đi. Người đó cưới một người khác. Còn người thì trở về đây, mù quáng chờ đợi, điên cuồng chờ đợi, tuyệt vọng chờ đợi. Vứt đi hết những chứng nhân cũ..

Nó không biết gì về hai người đó. Không biết tên tuổi hình dạng, chỉ nhận ra bằng hơi ấm, gọi họ là người. Tất cả đều được nó gọi là người. Khi cần phân biệt thì thâm vào người đó, người này, người kia, người nọ.. Nhưng người với người vì sao làm đau nhau khi yêu nhau, đó là điều duy nhất nó muốn biết.

Và tại sao người vẫn chờ đợi? Và người chờ đợi bao lâu rồi? Và người sẽ chờ đến khi nào? Bởi vì khi chờ đợi ai đó, thì một giây cũng dài đủ để khóc ướt gối, sụt sịt lau mắt, mỏi mệt thiếp đi, trải qua giấc mơ kì lạ, ngơ ngác tỉnh dậy giữa đêm, nhíu mày nhìn đồng hồ, rồi lại khóc.

Phải, chỉ trong một giây.

Chuông Gió không hiểu. Quá nhiều điều ứ nghẹn lại trong nó. Nó đã ở đây từ những ngày đầu tiên, và cũng là một trong những kẻ trụ lại sau cùng. Vậy mà vẫn mông lung. Con người, thật khó hiểu quá đi.

Sau khi ném hết mọi thứ, thì người lại mang Ghế Sô Pha tới. Chỉ để co quắp mình trong nó..?

Chuông Gió biết Sô Pha đã ở bên người từ khi còn nhỏ, nhưng nó vẫn không hiểu tại sao.

Có lẽ người cũng không?

7.

Không biết tôi đã gọi bao nhiêu cốc kem trà xanh, chỉ biết rằng lưỡi đã bắt đầu thấy rát..

Tại sao tôi lại ở đây? Tôi đang chờ đợi ai? Chờ đợi cái gì?

Anh đi mất rồi. Hôm qua ngủ trong lòng ghế sô pha, tôi mơ thấy giấc mơ kì lạ về một câu chuyện tình. Roméo và Juliette ở cách nhau nửa vòng trái đất, không bao giờ tìm thấy nhau, không bao giờ yêu nhau.
Và không bao giờ phải chết đau khổ như thế.

Bỗng dưng trong lòng thôi thúc muốn thấy anh. Chỉ là thấy thôi.

Xong việc tôi cố tình đi ngang qua khu nhà anh, nhón chân nhìn trộm vào. Không thấy gì. Không thấy gì cả.

Ngoài một gia đình.

Anh không có trong gia đình đó. Anh-của tôi. Anh bỗng hoá thành một người đàn ông vững chãi giang tay chăm sóc người đàn bà kia. Anh bỗng cười những nụ cười độ lượng, nói giọng trầm và hút thuốc ở sau vuờn. Anh bỗng nhìn bằng con mắt điềm tĩnh quá. Anh-của-tôi đâu? Ánh mắt ấm như được bao phủ trong lớp nước của anh đâu?

Chợt thấy nhẹ lòng. Anh biến mất rồi, đây chẳng phải người tôi yêu.

Căn phòng ngày xưa thành một chốn ẩn náu tồi tàn. Bỗng dưng tôi phát hiện ra, thỉnh thoảng mình trốn trong ghế sô pha, nằm co quắp như bào thai trong bụng mẹ. Yên tĩnh nghe sao rơi. Ấm lòng vì bình yên tĩnh mịch.

Có phải vì vậy mà cha tặng tôi chiếc chuông gió câm?

Tôi là một kẻ vô tâm hời hợt, ai cũng nói vậy. Rốt cuộc rồi tôi tự hỏi mình đang đau khổ vì bị anh bỏ rơi hay vì lòng kiêu hãnh bị chà đạp?

Sau khi nhìn thấy anh, tôi chợt nhận ra mình đã thôi chờ đợi từ lúc nào rồi. Chỉ còn về căn phòng ấy như một thói quen. Rơi nước mắt theo thói quen. Đau buồn theo thói quen. Nhung nhớ theo thói quen..

Có lẽ đã đến lúc tôi thật sự nên từ bỏ. Sẽ không còn sống bất cần thế này. Đi tìm một tình yêu mới, gặp ai đó, yêu thương, kết hôn, dọn về căn hộ đó, mua thêm đồ đạc…

Và sẽ dẫn người đó đi ăn kem tra xanh, như tôi vẫn hằng ao ước với anh?

- Ồ, anh ghét trà xanh còn mình lại yêu nó. Có phải đó là một trong những lí do khiến anh cưới người khác không nhỉ?

Rồi cô bật cười. Thoáng thấy mình có chút đáng khinh khi có thể hồi phục nhanh chóng như thế.

Mắc kẹt vì anh ta và sau khi thấy anh ta lần nữa, cô đã được giải thoát.

8.

Sô Pha đang cực kì không vui. Nó đã đánh mất vị trí độc tôn của mình.

Người, vào một ngày nắng rất gắt, bỗng dưng đem về chiếc bàn gỗ vuông nhỏ nhắn, đặt nó trước mặt Sô Pha.

Thế là từ nay có thể mua kem trà xanh về rồi.

Và đó là tất cả những gì người nói.

Bay giữa không trung

Chôm về từ đâu đó trên mạng và đã quên. Tạm thời xem như đây là thứ bạn Chán đời đã vẽ vậy.

Genre: Mystery, General

Status: Incompleted
Summary: Gã là một tên chán đời, hoặc bị cuộc đời chán ghét. Và gã muốn tự tử, chỉ thế thôi..

——-

Tháng 5. Có một gã chán đời xuất hiện trong Thành phố.

Mớ tóc đen dài thô ráp che đi gương mặt của kẻ chán đời. Chúng ta không thấy, nhưng chúng ta có quyền đoán. Có thể gã có một bộ mặt sầu thảm đặc trưng của những kẻ ghét sống, khóe môi xếch lên thành đường cong thể hiện nỗi bất mãn sâu sắc, đôi mắt trống rỗng vô hồn và tàn tạ. Đó, chân dung của gã chán đời đó.

Nhưng cũng có thể đằng sau mớ tóc kia là một gương mặt điển trai với vầng trán cao rộng và đôi mắt lạnh lẽo như đáy giếng sâu. Không có quy định cụ thể nào như “Những kẻ chán đời phải có dung mạo ra sao”. Gã có thể là một tên ăn mày mệt mỏi với việc lang bạt khắp nơi, ngửa tay nhận sự thương xót của người khác. Gã có thể là một cậu trai tài giỏi được cả gia đình kì vọng vừa thi trượt. Hay một tên si tình vừa bị người yêu bỏ rơi? Một doanh nhân thành đạt chẳng may phá sản? Có nhiều lí do để chán đời mà ta không thể kể hết.
Có lẽ là hôm nay trong lúc làm bữa sáng, gã đã sơ suất để món trứng ốp lết cháy khét. Rõ ràng mình là một kẻ vô dụng. Những kẻ vô dụng thì nên chết đi. Chiên một cái trứng cũng làm không xong thì sống để làm gì nữa?

Phải, chúng ta không biết lí do khiến gã chán đời, không biết gã có phải là một kẻ thích bi kịch hóa cuộc đời mình và bù lu bù loa lên chỉ vì một cái trứng ốp lết bị khét hay không. Nhưng cho dù lí do là gì thì cái chết của gã cũng chỉ là một cuộc trốn chạy hèn nhát, không hơn.

Gã buồn. Người ta có thể đột ngột chết vì bất ngờ, sợ hãi hay quá vui mừng. Dĩ nhiên những cái chết đó không được dự định sẵn. Gã buồn, ôi chao là buồn, nhưng chẳng thể vỡ tim mà chết ngay được. Nỗi buốn chất thành đống chẹn ngang lồng ngực gã. Ngạt thở quá! Gã không có cách gì làm vơi nó đi. Không có bạn bè để chia sẽ, không có một xu dính túi để tìm nguồn giải trí. Và gã cũng không thể khóc, vì gã là đàn ông. Không thể thở bình thường được nữa rồi! Thế nào cũng chết thôi. Kết thúc nó sớm hơn thì có gì xấu chứ?

Có buồn cười không hả gã? Không cho mình khóc vì nghĩ nó hèn nhát nhưng lại chọn cách bỏ chạy khỏi nó?

Gã bước lên một cây cầu, tần ngần lúc lâu. Tôi đâu muốn chết, tôi chỉ không sống được nữa thôi. Các người không cho tôi sống. Các người ép tôi..

Gã biết bơi và bơi rất giỏi. Một đứa biết bơi không nên nhảy xuống sông tự tử cho dù có muốn chết. Giống như không ai có thể tự tử bằng cách bóp mũi chính mình vậy. Khi đối mặt với cái chết cơ thể sẽ không nghe theo lời gã nữa. Nó sẽ tự đấu tranh để sống. Bản năng sinh tồn của một người mới đáng ghét làm sao trong cái cảnh này.

Không thể mua thuốc rồi tự tử vì gã không có tiền. Thật ra trước đây gã có làm thử, nhưng uống vào bao nhiêu lại nôn ra bấy nhiêu. Gã định đi treo cổ. Nhưng gã không có nhà ở đây và cũng không biết lấy dây thừng ở đâu.

Gã ghét Thành phố. Khi người ta buồn mà nhìn xung quanh thấy ai cũng vui vẻ hạnh phúc, nỗi buồn đó sẽ trở thành một sự tổn thương cùng cực. Thành phố này lúc nào cũng vui vẻ. Những con người kia cười nhạo trên niềm đau của gã…

Gã đi tiếp, đi tiếp. Ngang qua một công viên rồi dừng lại. Bỗng dưng thèm leo lên con ngựa gỗ, lắc lư, nhún nhún như trẻ nhỏ. Lắc lắc, để buồn phiền văng ra xa. Nhưng con ngựa cũng không chấp nhận gã. Nó đẩy gã ra, hét vào mặt rằng gã to lớn quá. Gã bỏ đi, ngồi trên xích đu. Bầu trời màu vàng cam ấm áp đến đau lòng. Gã muốn nằm toài ra đất, ngửa mặt đón nhận sự cảm thông của buổi chiều này. Cảm giác như bầu trời đang gửi một tín hiệu an ủi gã. Gã tưởng tượng mình luồn tay vào những đám mây bồng bềnh, mịn và xốp như kẹo bông. Thật thanh thản…

Gã bừng tỉnh. Không! Gã không được phép mơ mộng thế này. Kẻ chán đời chỉ có mục đích duy nhất là chết ma thôi. Mơ mộng sẽ làm ta đau thêm, như được người khác nắm tay kéo mình lên giữa chừng rồi đẩy xuống. Lúc ấy hụt hẫng lắm, đau đớn lắm.

Gã bỏ chạy khỏi công viên. Leo lên sân thượng một khu chung cư cũ kĩ. Vách tường xanh màu rêu và những vết nứt nẻ đè lên nhau. Một con nhện giăng tơ trong góc giương mắt lên nhìn gã ngạc nhiên. Gã chạy như bị ma đuổi. Sợ rúm ró cả người. Gã sợ phải sống. Thực sự sợ. Nếu không chết ngay bây giờ liệu gã có rơi vào những mộng mị đẹp đẽ như lúc nãy mà tiếp tục sống không? Nếu thế gã lại phải chịu sự ngạt thở trong lồng ngực và nỗi đau dày vò hàng đêm. Gã không muốn đau buồn thêm nữa. Gã muốn sự giải thoát.

Đứng dựa vào lan can. Gió lồng lộng thổi. Mọi thứ từ đây nhìn xuống thật nhỏ bé.

Gã tung mình ra giữa không trung.

Hãy nương theo gió…

TBC