Ảnh của iragunawan và chỉ mang tính chất minh họa xD~
Tháng bảy, trời mưa suốt cả ngày. Cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy vì tôi không hề có ý định bước chân ra khỏi nhà. Nằm trên giường, nhìn mưa bên ngoài, nghe rõ con mèo tam thể ngoao lên mấy tiếng đòi ăn. Uể oải đến mức cảm thấy thở cũng là một việc vô cùng nặng nhọc. Tôi không đủ sức gieo mình vào không trung, tôi không treo mình lơ lửng, không cứ tay mình bật máu và không uống những viên thuốc đắng.
Tuổi trẻ thật tuyệt vời, ta có thể gói gọn nó lại trong hai từ: cái chết và khốn nạn.
Vừa chợp mắt được một lát thì điện thoại reng. Hơi bực mình rồi quyết định lờ đi, trùm chăn kín đầu cố ngủ tiếp. Nhưng tiếng chuông cứ reo mãi, đến lúc không chịu nổi, vùng đứng dậy, vừa chạy đến bàn thì nó tắt. Quả thực khó có thể không chửi đổng lên.
Tôi vào nhà tắm, xả nước thật mạnh, nhận ra máy nước nóng có vấn đề gì đó. Đang run cầm cập thì bỗng thấy có người bắc ghế đứng ngoài cửa sổ nhìn chòng chọc vào tôi.
Chính xác lúc đó, cậu ta chỉ 11 tuổi. Lẽo đẽo bám theo tôi để xin đọc ké kho truyện khổng lồ. Có thời gian tôi nghĩ mình có thể mở một hàng cho thuê truyện, nhưng rõ ràng vẫn không muốn bất cứ ai xé rách hay vẽ bậy lên – mà chuyện đó là không thể tránh được rồi, nên chỉ để cho thằng nhóc đó đọc thoải mái mà thôi.
Cậu ta không phải loại tôi thích. Một tên dở hơi, tôi nghĩ vậy. Đeo kính áp tròng nên trông cũng không cù lần lắm và tóc không phải kiểu úp nồi lên mà cắt. Nhưng tôi không tài nào nói chuyện với cậu ta nổi, dù trong bất kì lãnh vực nào. Thường tôi chỉ ngồi làm bài, tập trung đầu óc giải quyết mấy thứ rắc rối trong sách, mặc kệ cậu ta ở góc phòng vùi mặt vào đống truyện. Tới tối khi tôi định đi ngủ thì đuổi cậu ta về. Mọi chuyện cứ thế đến một hôm tôi ngủ quên trong lúc tụng bài Sử dài lê thê. Khi tỉnh dậy thấy cậu ta nằm lạnh ngắt trên giường, úp trên mặt một tờ tạp chí rẻ tiền. Rõ ràng là chết rồi, trên người không có dấu vết đặc biệt nào nên tôi không chẳng biết tại sao. Điều đầu tiên tôi nghĩ tới lúc ấy là, hay thật, chết cũng bò lên giường tôi mới chịu cơ đấy.
Sau đó thì tôi cũng nghĩ rất căng, tuy thỉnh thoảng có lạc hướng đến bài kiểm tra Sử ở trường. Tôi chẳng thể nào tập trung hoàn toàn vào cái chết của cậu ta được. Mọi thứ xảy ra đột ngột và tôi vẫn không tin nổi. Có lẽ bây giờ tôi nên tới trường và khi về sẽ lại thấy cậu ta mê mải đọc truyện.
Nhưng cậu ta không chịu dậy.
Mọi chuyện sau đó cũng không có gì rắc rối quá mức. Người lớn giành phần giải quyết và tôi để mặc cho họ làm. Cũng bị tra vấn ít nhiều, rốt cuộc họ kết luận cậu ta bệnh mà chết. Tôi thì cho rằng họ không tìm được nguyên nhân nên đành chụp lí do ấy lên. Người dân quanh đây luôn xem tôi là một thằng thanh niên lành tính, ôn hoà nho nhã. Tuy vẫn có một số người nghi ngờ, nhưng dần dà cũng êm xuôi. Cậu nhóc đó không có họ hàng thân thích gì, chỉ sống với một đứa em. Bố mẹ tôi định nhận nó về nuôi, như một kiểu trách nhiệm, nhưng nó không đồng ý. Cuối cùng đành để nó cho hàng xóm chăm lo. Cứ rảnh thì lên thăm, mang theo rất nhiều quà bánh. Nó gặp mặt bố mẹ tôi cũng nhiều gấp đôi tôi.
Thằng nhóc hay bám theo tôi, sau khi anh nó chết, vô cùng lặng lẽ. Một cái bóng sống thực thụ. Không oán trách tôi cướp mất anh nó, không giận dữ hay nhìn tôi căm hờn. Ngoài lần ở đám tang, tôi hầu như không thấy nó khóc nữa. Nhưng tôi vẫn mặc nó như vậy, trong lòng tuyệt đối không có chút cảm giác tội lỗi nào. Ngay từ những điều cơ bản nhất, tôi đã không liên quan tới cái chết của anh nó, ngoại trừ việc cậu ta ra đi cách bí hiểm ở phòng tôi.
Nhưng đôi lúc tôi cũng cảm thấy giận dữ. Tại sao phải là hôm đó? Tại sao tôi lại ngủ quên? Cứ như là cậu ta đã chực chờ từ rất lâu cơ hội đó để chết. Cậu ta cố tình làm vậy ư? Vì cái gì chứ?
Cuộc sống tôi không bị xáo trộn nhiều, tuy vẫn có. Một vài người thích thì thào chỉ trỏ sau lưng và thằng nhóc kia nhất quyết không buông tha tôi. Mấy lần nó đứng trước bậc, gõ cửa mãi, rốt cuộc tôi đành cho nó vào vì sợ dư luận xung quanh. Cho đến hết học kì năm ấy, tôi chuyễn chỗ ở, lẩn trốn như kẻ mắc nợ.

