
Lòng vẫn hay nghĩ về những tình yêu khi đã già.
Thật đáng sợ, nếu thứ tình cảm nồng nàn thời trẻ lụi tàn và trở thành một thói quen, không hơn. Khi người ta nghiễm nhiên chấp nhận sự có mặt của ai đó trong cuộc sống mình chẳng phải vì yêu thương nữa mà vì e ngại một sự thay đổi.
Nhưng lại chẳng thể làm gì được.
Người ta khó mà yêu ai cả đời, vì như thế sẽ rất mệt mỏi.
Dẫu sao, cũng chỉ là khó tìm, chứ không phải không có. Dẫu sao, cũng chỉ là suy nghĩ không đầy đủ của bản thân.
Cô ấy nói, rồi chúng ta sẽ lớn lên, sau đó sẽ già đi. Chúng ta sẽ mười bảy, mười tám, nếu được thì sẽ hăm chín, ba mươi. Sẽ có một lúc nào đó chúng ta thôi bị ám ảnh bởi hai từ cô đơn và tuổi trẻ nữa.
Category Archives: Tùy bút
Bạn mình, và những chuyến đi.
môi đỏ dáng chiều.
Giống như là chúng ta bỏ quên nhau trong giấc mơ của mình, giấc mơ về ngôi nhà nhỏ xinh, bữa sáng với bánh mì trắng, sữa tươi cùng mứt cam, về những buồi chiều thảnh thơi ngồi trong quán cà phê ấm và thơm, nghe Celtic rồi nhấm nháp hương vị nồng nàn từ chiếc tách sứ trắng trong tay. Đó không phải là giấc mơ về tương lai đâu, tương lai chúng ta chẳng thể nào bình yên như vậy. Đó là giấc mơ của sự bất khả, dịu dàng và an nhiên đến tuyệt vọng.
Em ạ, chúng ta đã bỏ quên nhau trong những giấc mơ mà ta rất rõ ràng đó.
Và thế thì sao hả em? Chúng ta có tư cách gì để hy vọng nào?
dạo này đâm ra thích viết những đoạn ngắn như vậy. Ý nghĩa cũng chẳng có gì rõ ràng, chỉ muốn chơi đùa một tí với chữ nghĩa. Và lý do ra đời của đoạn trên, là vì mình đột nhiên thèm bánh mì trắng, sữa tươi và mứt cam.
nằm giữa lòng đại dương.
Em đừng buồn. Đêm qua anh không tới, chỉ có hoa rơi phủ kín mặt hồ. Mùi quế nhạt nhưng dai dẳng, ám vào mộng, ướp vào tình.
Em đừng buồn nhé, ngày mai nắng lên em sẽ tỉnh. Cơn say dài chẳng chôn được yêu thương. Anh đi rồi lại về. Ở phía xa có biển chờ anh, rừng chờ anh, núi trời chờ anh.
Anh đi trên đường, để chân trần. Nắng hun tóc cháy đỏ. Đằng kia là đồng hoa. Sẽ nằm xuống nghỉ ngơi rồi ngủ ngoan như trẻ nhỏ. Em ngồi trong phòng. Cửa sổ gụ đỏ. Hoa héo tàn, em úa tàn, tình cũng theo mà lụi tàn.
Thôi đi em. Hoàng tử bé đi bỏ cáo nhỏ ở lại chờ đợi. Em có nghe thấy tiếng gió reo vui? Con cáo lớn rồi mà hoàng tử thì bé mãi. Em chờ hoài mà đồng chẳng đến mùa gặt đâu.
Ừ, thôi đi nhé em.
Mưa ở trời tây
train by ~msconfig on deviantart
Tôi muốn viết câu chuyện về một cô gái nhỏ và mềm, một cô gái bé tí tẹo, hơi rầu rĩ và ngây ngô. Một hôm, cô bước lên chuyến tàu đi xa, tới vùng đất lạ ở phía Đông. Trên đường cô sẽ nhận được một quyển tiểu thuyết diễm tình từ người cùng toa, nhặt vài bông cúc dại lúc tàu dừng. Mua bánh sandwich, uống trà Bá tước đem theo trong chai. Trà đã lạnh, hương đã phai, chuyến đi của cô cũng như vậy. Càng đi càng nhận ra mình lạc loài và cô đơn.
Còn tôi thì thế nào nhỉ? Quẹt thẻ đàu điện ngầm, lang thang trong những trạm MRT, mua bánh mì Subway và uống Coca? Ờ thì, cô gái đó có thể là tôi, một tôi dịu hiền ngoan ngoãn hơn, một tôi không thuộc thời đại này, một tôi mà tôi đã không trở thành được.
Có một ngày cô nhớ về gia đình mình. Gia đình có người bố nóng nảy và ồn ào, người mẹ nhẫn nại chịu đựng, chị gái hay cười cợt châm chọc. Cô sẽ viết một lá thư dài thật dài, bỏ vào bìa trắng, dán tem gửi về. Lá thư sẽ không bao giờ đến nơi, hoặc đến mà không ai thèm mở ra đọc.
Tôi muốn gọi một cú điện thoại về nhà. Nhưng tài khoản chỉ còn hai nghìn tám trăm đồng. Đủ để gọi đấy, nhưng có chút tiếc nuối. Cứ để vậy đi, đến khi nào chúng tôi nhớ đến nhau, chứ không phải tôi nhớ họ hay họ nhớ tôi. Dù gì, gia đình cũng là một mối liên kết không cắt bỏ được.
Cô gái xõa tóc đen và dày, quanh quẩn gần bến thuyền. Một vùng đất dai dẳng mà âu yếm, vẫn còn người kéo mái chèo vượt sông, còn cây cầu mục rêu bắt ngang dòng. Xung quanh họ nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ xa lạ nào đó. Họ nhìn cô cười, và cô thấy rằng, một lần nữa sự tồn tại của mình lại bị phủ quyết.
Và thì trong chuyến đi đó cô đã gặp được một người. Cô gái không có nơi để đi và chàng trai không có chỗ để về. Phương Dụ xuất hiện như vậy, hai kẻ ngơ ngáo nhìn nhau. Đau thương hằn rõ vết không xóa được, chúng tôi nhận ra nhau, gắn kết nhau bằng những dấu hiệu của nước mắt. Chúng tôi vẫn đang tiếp tục hành trình mình. Tôi đang ngồi trong lớp học, cạnh cửa sổ trên tầng 6, nắng chói gay gắt, trên bảng thầy giảng về tính đơn điệu của hàm số toát mồ hôi rồi quay qua nhìn cả lớp cười khổ: sao lại chơi khó nhau vậy bây. Dụ có lẽ đang chơi đùa với đống li tách của hắn bên Anh. Chúng tôi gặp nhau, yêu thương nhau, tin tưởng nhau, không có nghĩa chúng tôi sẽ cùng nhau cả đời.
Tôi cũng muốn viết về Túc Khả như một hoài niệm rất sâu nữa. Một Túc Khả gắn với Rachmaninov, máy ảnh, trà xanh matcha của Nhật. Một Túc Khả rất thanh tao của tôi, chỉ của riêng tôi và Dụ. Thật ra tất cả chúng tôi đều như vậy, để lộ những khía cạnh khác nhau với những người khác nhau. Một cách tự bảo vệ mình thôi. Với đám bạn cùng lớp tôi là một đứa trầm tĩnh câm lặng, với TKH là kẻ tự kỷ phởn đời, với gia đình là một đứa mạnh mẽ giỏi giang đảm đương được hết, với Dụ là một kẻ hay khóc và tồn tại chỉ để được chăm sóc. Không phải tôi đóng kịch với đời hay làm giả bản thân mà vì tôi biết nỗi đau của chính mình. Và đó là một điều rất buồn, hoặc ít nhất với tôi là vậy. Thật ra con người ta có thể đau trong cơn mê, khóc trong giấc mộng, tổn thương trong ảo tưởng. Nhưng tôi biết nỗi đau của chính mình. Biết và thấy và chạm. Nó quá yếu đuối để tôi có thể trưng bày với mọi người. Chỉ có đồng loại mới hiểu được nhau, may thay, Phương Dụ và tôi giống nhau đến thế..
Tôi muốn viết về anh trai tóc vàng cởi trần phơi nắng trên cỏ, một lần thấy rồi lại nhớ hoài, một dạng biểu tượng cho cái gọi là sức sống hừng hực của tuổi trẻ. Muốn viết về thư viện quốc gia to oành nằm gần khu phố gắn toàn cửa sổ xanh lá, về buổi tối ngồi trước hồ gió lạnh, về những nơi tôi yêu và những người tôi nhớ. Nhưng mà tôi không viết được, không cách nào viết được. Cứ cầm bút lên là lại nghẹn lòng..
Biết ta cuối kiếp tim còn lạnh..
Tôi lại nghĩ về cái chết. Lại. Như một nỗi ám ảnh, một loại khát khao, một huyễn tưởng, một giấc mộng, một con đường. Tôi có thể tưởng tượng rất rõ ràng hình ảnh bản thân cầm dao rạch từng nhát trên tay, và máu sẽ loang như một đoá mạn châu sa đương thì nở rộ. Tôi có thể nghe tiếng tim mình đập khi bước chân lên từng bậc thang để đến sân thượng của một toà nhà cao ngất nào đó, tiếng hít thở cuối cùng trước khi tung mình ra giữa không trung.
Tôi từ bỏ ý định giết mình từ hai năm về trước. Nhưng cái chết vẫn là một hình dung như bản năng. Tôi chỉ mường tượng và đau lòng, thực rất đau lòng.
Tôi, không muốn chết.
Chỉ là, liệu tôi có đủ can đảm cho những ngày sau này?
Tranh: của Eno minh hoa cho Bỉ ngạn hoa
5
Nàng viết về chính mình. Tâm hồn cô đơn như một vệt màu, kiêu hãnh tới tận cùng và ước nguyện để trở nên tàn nhẫn nhưng lại bị ám ảnh bởi tình yêu. Không thể dung thứ. Không thể dung thứ.
Nàng viết điên cuồng về những ước mơ. Mặt giấy đầy con chữ. Ngôn từ khoá kín lại, thế là nàng rơi. Vào sâu thẳm tuỵêt vọng. Khi tỉnh ra mới hiểu, cái chết không thể diễn tả bằng lời. Đành xách giấc mơ đem chôn trong khu nghĩa trang trắng. Không ai đưa tiễn, không ai khóc than, cũng chẳng ai buồn để ý. Bởi chăng ước mơ là thứ ích kỉ cùng cực, đã mang theo tất cả bên mình, một chút cũng không chừa lại.
Nàng viết về đêm và người con trai ấy. Yêu nhau mặn nồng, say đắm vô cùng, tưởng rằng chẳng còn gì chia cắt nữa. Đến sáng hôm sau đã không thấy bóng nhau, trở nên xa lạ hơn những kẻ xa lạ. Thỉnh thoảng có muốn khóc, cũng không nhớ gì để khóc.
Nàng viết về hư vô và thời gian. Khi thời gian rạn vỡ, nàng rơi vào hư vô của những vòng tay. Nhưng những vòng tay không chấp nhận nàng, và cuối cùng tất cả chỉ nhẹ như bụi rơi.
Vì điên loạn, nên không cần hiểu, cũng không cần cảm.
Thời gian cũng mỏi mệt
Ảnh trên lấy từ blog của Eno và chỉ có tính chất minh họa
Genre: tùy bút
Warning: không bình thường, có lẽ, và phi lí nữa..
A/N: Toàn bộ fic bắt nguồn từ một cơn điên bộc phát lúc hai giờ chiều, sau khi đọc câu đầu tiên trong Rơi xuống biển của Winston Churchill. Vô cùng ấn tượng với câu mở đầu, nhưng tới bây giờ thì vẫn lười biếng chưa đọc đến câu thứ hai :D
—–
Lúc mười bốn giờ hai mươi ba phút thứ sáu, nàng ngã từ một cái cây kì lạ có lá trùng màu với tấm ra giường ở nhà.
Khi ngồi dậy được thì đồng hồ đã nhảy thêm một phút. Mười bốn giờ hai mươi bốn, nàng trừng mắt nhìn vào con số màu đen trên mặt đồng hồ điện tử, bỗng thấy hối hận vô cùng vì đã không kịp nhìn số giây trước khi rơi xuống. Người ta mất bao lâu để rơi từ một cái cây? Nàng nghĩ mãi về điều này, tò mò và tiếc nuối phát điên lên.
Vấn đề chỉ tại cái đồng hồ chết tiệt đó đã nhảy thêm một phút. Nếu nàng mất mười giây để chạm đến mặt đất, tại sao nó không phải là mười bốn giờ hai mươi ba phút hai mươi giây và mười bốn giờ hai mươi ba phút ba mươi giây? Tại sao nàng lại ngã khi số giây đang ở đâu đó gần khoảng năm mươi? Hoặc có khi ngay lúc nàng rời mắt khỏi đồng hồ thì nó đã là mười bốn giờ hai mươi bốn phút rồi cũng nên.
Khốn nạn – nàng ôm đầu gào lên. Tại sao nàng lại xem đồng hồ lúc mười bốn giờ hai mươi ba phút năm mươi tám giây cơ chứ? Tại sao nàng không kiên nhẫn chờ thêm một chút xíu nữa thôi?
Nếu như tất cả mọi chuyện xảy ra vẫn gói gọn trong cái khung của mười bốn giờ hai mươi ba phút, bất kể bao nhiêu giây, thì nàng sẽ bật cười to, xoa đầu gối, hơi cà nhắc đi về nhà ,tự hứa sẽ không bao giờ trèo lên cái cây đó nữa và lại tiếp tục sống bình thường như những ngày qua. Nhưng con số đã thay đổi. Một phút. Con số trên đồng hồ khiến nàng nghĩ mình đã rơi hết một phút. Nhưng vậy tại sao nàng vẫn lành lặn ngồi đây – đầu gối có hơi dập – ngơ ngáo nhìn xung quanh? Tại sao nàng đã rơi hết những một phút mà cái đồng hồ đeo tay vẫn không nát vụn ra? Một phút, ắt hẳn nàng phải ở độ cao ghê gớm lắm, nhưng thế thì không hợp lí chút nào. Con số một phút là không thực. Nhưng đồng hồ nàng lại hiện như thế. Từ hai mươi ba phút tới hai mươi bốn phút. Nàng cảm thấy như bị đánh mạnh vào đầu. Đồng hồ đã hiện một con số không thực với nàng. Có thể bây giờ không phải là mười bốn giờ, có thể hôm nay không phải thứ sáu và nàng đang ở thế kỉ hai mươi lăm. Những con số đều là không thực, nàng chẳng thể tin vào nó nữa. Có thể nàng đã rơi suốt một thập kỉ rồi. Có thể đây chỉ là một điểm dừng tạm thời và chốc nữa nàng sẽ lại rơi tiếp. Nàng cảm thấy đau khổ vô cùng, như bị đẩy vào một khoảng không xa xôi nào đó vượt qua quỹ đạo thời gian và các quy tắc. Nàng không tin vào điều gì nữa, kể cả sự tồn tại của bản thân. Bởi vì đồng hồ đã nói dối nàng!
Chuyện này xảy ra là lỗi của cái đồng hồ. Nàng gằn giọng đầy giận dữ. Cái đồng hồ điện tử nàng được CC tặng sau đợt du lịch nước ngoài về, không thấm nước, đựng trong hộp một-phần-bốn hình tròn mà đến giờ nàng vẫn gặp rắc rối mỗi khi muốn mở nó ra. Nó là một cái đồng hồ đẹp, anh nói. Nàng muốn thêm vào rằng nó cũng là một cái đồng hồ nam nữa, nhưng cuối cùng dằn lại được và ngoan ngoãn đeo vào. Tất cả là do cái đồng hồ từ CC, nghĩa là CC cũng có lỗi. Như thế thì phải kể tới lỗi của công ty anh nữa, vì đã tổ chức cho nhân viên du lịch nước ngoài. Dĩ nhiên là lỗi của họ nhẹ thôi, rồi đến CC và nặng nhất là ở cái đồng hồ. Dù sao nàng cũng không muốn quăng đồng hồ đi. Nó khá đẹp, tuy hơi nam tính, và nàng đã đeo nó suốt nửa năm nay. Ồ, có thể một phần là do lỗi của nàng đã trèo lên cây nữa.
Không! Là lỗi của cái cây! Nàng reo lên sau một lúc suy nghĩ, thở phào vì được thoát tội. Cái cây có lá trùng màu với tấm ra trải giường của nàng, nó làm nàng hứng thú. Cái cây đã quyến dụ nàng. Nàng là nạn nhân, nàng không có lỗi. Lỗi ở lá cây, và cả cái ra trải giường nữa. Người bán hàng ở tiệm đó cũng có lỗi, nàng tự nhủ. Chính chị ta đã giới thiệu nó cho nàng trong lúc nàng đang phân vân không biết mua gì. Và vì CC dẫn nàng đến đó để giúp mua đồ cho ngôi nhà mới của anh nữa chữ. Ha! CC có đến hai lần lỗi. Nàng nhếch mép cười đắc thắng. Tại anh mà nàng mất lòng tin vào mọi thứ thế này. Tại anh mà đầu gối nàng đau và nàng đang hoang mang tuyệt vọng cùng cực. Bỗng dưng nghĩ tới đây nàng thấy muốn khóc quá.
Bình tâm lại, bình tâm lại, nàng tự nhủ, liên tục đưa tay vỗ nhẹ vào phía vai bên kia tự an ủi. Nàng không thể ngồi đây khóc được, nàng cần tìm cách giải quyết. Có lẽ nàng sẽ trèo lên cây lần nữa rồi rơi xuống. Nàng sẽ canh giờ thật chuẩn xác, ví dụ như mười bốn giờ hai mươi ba phút không không giây chẳng hạn. Đầu gối nàng bây giờ đang đau, nên nàng sẽ không trèo lên cây được – ít nhất trong vòng một tuần tới. Nhưng tuần tới nhỡ đâu nàng tăng lên vài cân thì sao? Nhỡ đâu cây cao hơn hoặc hôm đó gió mạnh hơn thì sao? Nhiều rắc rối quá, nhiều vấn đề quá. Nàng cảm thấy tuyệt vọng đến mức sẵn sàng tìm cái chết. Nàng đã lỡ mất cơ hội duy nhất của mình rồi. Nàng sẽ tiếp tục để cho những con số trên đồng hồ lừa dối. Nàng sẽ mãi mãi không biết được sự thật và cứ phải tin rằng mình đã rơi hết một phút dù trong đầu biết rõ là không phải.
Nàng bất lực, và đành kêu lên khe khẽ, ai giúp tôi với, ai giúp với. Và khi không có bất cứ âm thanh nào đáp lại nàng, nàng nhận ra mình đã bị thế giới bỏ rơi không chút thương xót. Gần mười bốn giờ rưỡi, mọi người bận bịu với những vấn đề riêng. Họ bỏ lại nàng một mình ở đây, hất nàng ra ngoài xã hội. Nàng còn biết làm gì đây? Nàng là người bất hạnh nhất trần đời..
![Digital_photography_[wallcoo_com]_With freedom_ flowers_2](http://shelltk.files.wordpress.com/2011/04/digital_photography_wallcoo_com_with-freedom_-flowers_2.jpg?w=538)



